Nụ cười và lòng hào hiệp

Một chiều tháng 3 ấm áp, tôi đón xe buýt về nhà. Tôi ngồi ở hàng thứ ba, cạnh cửa sổ phía tài xế. Lúc đó đã gần sáu giờ chiều, nhưng xe vẫn chưa đầy và người tài xế chẳng tỏ vẻ gì là sắp cho xe chạy cả.

Một người phụ nữ trung niên ngồi xuống ghế đối diện. Bà khóc. Vừa khóc bà vừa kể lại câu chuyện đã xảy ra với mình, như là nói cho cả xe cùng nghe chứ chẳng riêng ai – Bà đến thành phố để thăm con gái. Trên đường vào ga cuối, bà chị cướp giật mất túi xách, bên trong có phân nửa số tiền mang theo. Nửa còn lại bà cuộn trong khăn và giấy dưới áo nên may mắn không mất hết.

Phụ xe, tài xế và các hành khách đều lắng nghe câu chuyện của bà. Ít phút sau, bà thôi khóc, lấy bánh mì phô mai trong túi ra và bắt đầu ăn nhưng cặp chân mày vẫn còn cau lại vì lo lắng.

Một ông lão ăn mặc rách rưới bước lên xe. Ông ngồi ngay phía trước người phụ nữ bị mất tiền nọ. Lát sau các chỗ ngồi đã kín người. Người tài xế ngồi vào tay lái và khởi động máy. Người phụ xe thu vé và hỏi từng hành khách muốn xuống chỗ nào. Khi đến chỗ ông lão, anh ta tỏ vẻ nghi ngờ và hỏi ông có tiền không. Ông đã xài hết tiền khi đi nhầm chuyến xe buýt. Bây giờ ông đang cố gắng tìm cách về nhà.

Nghe xong, anh phụ xe yêu cầu ông lão xuống xe, nhưng ông lão không nhúc nhích. Ông như sắp khóc khi van xin được đi nhờ để kịp về nhà trước lúc trời tối. Người tài xế cũng đã nghe hết câu chuyện. Anh ta đứng dậy, đi về phía ông lão và lập lại yêu cầu của người phụ xe, rằng ông lão phải xuống.

Người phụ nữ ngồi phía sau ông lão cũng đã lắng nghe và quan sát vụ việc. Khi người tài xế cùng anh phụ xe lớn tiếng với ông lão, bà bèn xen vào.
“Đừng làm tình làm tội ông lão nữa, các anh không thấy là ông lão chỉ muốn về nhà thôi sao?”
“Nhưng ổng không có tiền,” người tài xế quát.
“Vậy cũng đâu thể ném ông ấy ra khỏi xe,” bà khăng khăng
Rồi bà hỏi, “Vé của ông ta bao nhiêu tiền?”
Người phụ xe lầm bầm một con số.
“Được thôi.” Nói rồi người phụ nữ lấy từ số tiền còn lại ra và đưa cho anh phụ xe, “Tiền vé của ông lão và của tôi đây. Rồi đừng làm khổ ông lão nữa.”
Mọi ánh mắt trên xe đều hướng về người phụ nữ, người mà mới cách đây vài phút còn khóc vì mất tiền
“Tiền thôi mà!” Bà nhún vai.
Trước khi chiếc xe rời trạm bà còn cho ông lão một phần chiếc bánh mì của mình và một đô-la. Suốt đoạn đường về, trên môi bà luôn có nụ cười bình thản và duyên dáng như nụ cười của nàng Mona Lisa. Dường như bà không còn nhớ gì về số tiền bị mất nữa.

Trên đường đời, sự hào hiệp và nụ cười của những người xa lạ có thể nâng đỡ tinh thần ta rất nhiều. Hành trình cuộc đời sẽ ngọt ngào biết bao khi ta làm cho nó trở nên êm ả và dễ chịu hơn một chút cho những người bạn đồng hành.

Chia sẻ Truyện này

PinIt